Chạm ngõ bình minhĐược tài trợ •

5 giờ rưỡi sáng, tiếng chuông đồng hồ báo thức rung vang inh ỏi. Hà Trang tức khắc choàng tỉnh giấc, với tay dập ngay tiếng chuông. Nếu hôm nay là một ngày khác, có lẽ cô vẫn cuộn mình trong chăn, cố gắng níu giữ cảm giác ấm áp mộng mị thêm một chút nữa. Nhưng không, hôm nay là một ngày đặc biệt, ngày cuối cùng của quãng đời học sinh. Sau ngày hôm nay, cô phải rời xa mái trường cấp 3 thân thương, tạm biệt 45 gương mặt quen thuộc. Một điều quan trọng hơn cả, là Hưng. Sau nhiều lần lưỡng lự, Trang quyết định hôm nay cô sẽ nói cho Hưng biết tình cảm của mình, về hạt mầm đã nảy nở trong lòng cô bấy lâu nay.
***
cham-ngo-binh-minh
Đến trường sớm hơn mọi ngày, Hà Trang thong thả gạt chống xe, rảo bước vòng quanh sân trường và các dãy hành lang trước khi vào lớp. Cô muốn ngắm nhìn lại thật kĩ ngôi trường lần cuối, cũng như thu hết sinh khí đất trời trước khi chạm mặt Hưng. Gió lướt nhè nhẹ lờn vờn mơn man đôi gò má hây hây,, mang theo không khí nóng hanh của buổi sớm đầu hạ. Phượng nở đỏ rực một góc sân. Ánh mặt trời đâm xuyên cành lá, rọi vào cột cờ giữa sân, nơi mà có lần cô và Ly từng bị bắt lên đứng trước trường vì tội ăn vụng bánh tráng trong giờ chào cờ đầu tuần. Nghĩ đến chuyện đó, Trang chợt cười khúc khích.
- "Này. Làm gì mà đứng thẩn thờ cười một mình thế hả cô nương?" - Giọng Ly vang lên.
- "Ơ hay thế. Tớ đang nghĩ đến cậu đấy Ly ạ."
-"Vào lớp thôi. Mọi người đến gần đủ cả rồi."
Hưng vẫn chưa đến. Lòng cô chợt chùng xuống.
Khánh Hưng là cậu bạn quái dị nhất mà Trang từng biết, lúc nào cậu cũng nghĩ ra trò để nghịch phá mọi người. Hôm thì cậu cột dây cặp của thằng Minh mập vào cạnh bàn khiến nó suýt ngã lăn quay ra sàn. Hôm khác cậu rắt bột phấn vào ghế thằng An để khi nó lên bảng làm bài cả lớp cười nghiêng ngả. Hầu như những buổi sinh hoạt tập thể hoặc văn nghệ của lớp Hưng đều xung phong tham gia, mặc dù giọng hát của cậu thì... không thể tệ hơn được nữa. Hưng cũng nổi tiếng trong cộng đồng giáo viên vì những câu phát biểu khó đỡ. Có lần cô Hương dạy Toán hỏi cả lớp giao điểm của ba đường phân giác là gì. Hưng giơ tay tự tin dõng dạc:
- "Giao điểm ba đường phân giác là... phân tâm ạ"
Cả lớp và cô lại được một phen cười bò.
Nhưng không thể phủ nhận một điều, chính Hưng là chất kết dính tất cả thành viên trong lớp. Những buổi cắm trại đều là một tay Hưng tổ chức và động viên lôi kéo cả lớp tham gia. Đến ngày tám tháng ba, Hưng là người kêu gọi đám con trai trong lớp hùn tiền mua quà cho mỗi bạn nữ. Có thể nói, dù nghịch ngợm nhưng Hưng rất được lòng giáo viên và bạn bè.
Nếu như chỉ có thế, nếu như Hưng chỉ là cậu bạn bàn cuối, nếu như Trang chỉ là cô bạn bàn đầu, thì ba năm cấp 3 của Trang đã yên ắng trôi qua không chút vướng bận.
Đầu năm 12. Hưng và Trang được cô chủ nhiệm xếp ngồi gần nhau. Những ngày đầu Trang có tí không thoải mái vì Hưng và Trang như hai thái cực trắng đen của hình tròn bát quái. Trang hiền lành ít nói. Hưng nghịch ngợm lại hay trêu chọc cô. Sáng nào cũng vậy, chỉ cần thấy Trang ló mặt vào lớp là Hưng lại ý ới:
- "Soạn Văn chưa cho tớ mượn vở với... Ngồi xuống nhanh lên dò bài Sử cho tớ nào... Ơ hôm nay có cái mụn ngay mũi ấn tượng quá đấy ha ha ha... Này sao mua có một gói xôi thế hả? Hôm sau nhớ mua giùm cả phần tớ luôn nhé... Lại ngủ nướng à, đi trễ tận 5 phút này, ôi con gái gì mà... "
- "Này, cậu vừa vừa thôi nhé. Con trai gì mà lại nói nhiều đến thế hả?" - Nhiều lúc Trang vùng lên cãi cự.
- "Tớ mà không nói thì tớ với cậu khác gì hai con cừu yên lặng, cái bàn này khác gì là cái đồi gió hú hả?"
Trang phì cười.
Hưng thích vẽ và vẽ rất đẹp. Những bức vẽ kì lạ. Người một mắt, một tay, chim một cánh. Một lần Trang buộc miệng hỏi:
- "Tại sao không vẽ nốt cái còn lại?"
- "Bởi vì nó không có ở đó."
- "Là sao?"
Hưng đặt tay lên đầu Trang, vỗ nhẹ rồi bỏ đi.
Ngọn gió cuối thu len qua khe cửa, ùa vào vỗ về đôi gò má nóng bừng của Trang.
Một cái gì đó, rất khó để giải thích.
- "Cậu có bận gì không? Đi với tớ một lát nhé." - Hưng quay sang hỏi Trang ngay khi tiếng chuông tan học vừa reo.
- "Được thôi"
Hưng chở Trang đi vòng quanh bờ hồ. Hà Nội chớm đông. Gió hồ thổi vào tê cóng cả hai đôi gò má. Chiều hoàng hôn mặt trời buông dần, nắng hồng trải dài đường chân trời. Mặt hồ sóng sánh màu ánh sáng như chất rượu vang trong ly thủy tinh. Hưng rẽ vào hàng kem Tràng Tiền. Trang đánh bộp vào lưng cậu la toáng lên:
- "Có điên không? Lạnh như này mà ăn kem gì chứ?"
- "Thử xem. Cậu sẽ thấy kem ngon hơn gấp ngàn lần đấy"
Trang đón cây kem từ tay cậu bạn với gương mặt méo xệch. Hưng nhìn Trang bật cười nhăn nhở.
- "Tớ đếm đến ba, tớ với cậu cùng bắt đầu ăn nhé. Ai ăn chậm hơn thì phải đèo người kia về. 1, 2, 3."
- "Ơ ơ tớ đã đồng ý đâu cái tên này... Khoan đã đếm lại nào... Ôi cóng hết cả mồm rồi..."
- "Haha cậu thua rồi..."
- "Còn lâu..."
Hai bóng người trải dài nơi góc phố dưới ánh đèn đường vàng nhạt. Tiếng nói cười xuýt xoa rộn rã quyện trong cái lạnh đầu đông, bay khắp không trung, tan vào khoảng kí ức tươi đẹp tuổi 18.
Dạo gần đây Hưng có vẻ khác. Tuy vẫn nói cười đùa giỡn với mọi người nhưng mắt cậu hằn rõ những quầng thâm, ánh nhìn mệt mỏi hơn trước. Thi thoảng cậu còn ngủ gật trong lớp, khiến Trang phải huých mạnh vào tay cậu mỗi lần giáo viên nhìn.
- "Ăn đi này." Trang đưa Hưng ổ bánh mì thơm phức mùi thịt nướng.
- "Hôm nay lại tốt với tớ thế chứ." - Hưng nở nụ cười nhăn nhở quen thuộc.
- "Dạo gần đây cậu có chuyện gì thế? Trông cậu mệt mỏi lắm."
- "Không có gì đâu. Chỉ là thức khuya hơn thường ngày thôi."
- "Thật không đấy?"
- "Thật mà."
- "Từ hôm nay phải ngủ sớm đi đấy..."
- "Trang. Tặng cậu này." - Hưng rút trong hộc bàn ra một quả cầu thủy tinh, bên trong là chiếc cối xay gió màu tím nhạt. Bật chiếc nút phía dưới quả cầu, tiếng nhạc ngân vang theo vòng quay của cối xay kèm theo li ti những hạt kim tuyến lấp lánh.
- "Đẹp quá." - Mắt Trang sáng lên phản chiếu hình ảnh quả cầu nơi đáy mắt. - "Nhưng mà dịp gì cơ? Valentine hay tám tháng ba đều qua lâu rồi nhé." - Trang nhìn Hưng nở nụ cười lém lỉnh.
- "Quà sinh nhật sớm đấy."
- "Tại sao phải tặng sớm?"
- "Thì lúc đó... có khi tớ lại quên mất chứ sao." - Cậu lại bỏ đi khi vừa nói dứt câu. Để lại Trang với mớ cảm xúc hỗn độn không thể gọi tên.
Đã 2 tiếng trôi qua, Hưng vẫn chưa đến. Trang bồn chồn bấm hơn mười cuộc gọi nhưng Hưng vẫn không nhấc máy. Sau khi dặn dò ngày giờ thi, cách ôn luyện cũng như cách giữ gìn sức khỏe mùa thi, cô chủ nhiệm phát phiếu báo danh cho cả lớp. Tiếng xì xào bắt đầu vang lên:
- "Sao Hưng vẫn chưa đến? Có ai gọi được Hưng chưa?" - Giọng Phong lớp trưởng hô hoán lên.
- "Cái thằng này, tại sao lại vắng ngay ngày hôm nay chứ? Lại còn không nhấc máy" - Giọng An lộ rõ vẻ trách móc.
- "Không biết có chuyện gì với nó không kìa. Hưng không phải người có thể vắng mặt trong những dịp quan trọng thế này đâu." - Giọng Minh đầy lo lắng.
- "Này Trang, cậu có biết chuyện gì không?" - Ly nhỏ nhẹ nói khẽ vào tai Trang.
Trang chỉ lắc đầu không nói gì. Khóe mặt chợt thấy cay cay.
- "Cô giao phiếu báo danh của Hưng cho Phong và Trang. Hai em tìm cách liên lạc, đưa giấy và truyền lại những gì cô dặn cho Hưng trong ngày hôm nay nhé. Có chuyện gì phải báo cô ngay."
Đây là lần đầu tiên Trang đến nhà Hưng sau một hồi lần mò quanh các con hẻm nhỏ. Trang và Phong ra sức bấm chuông gọi cửa nhưng không có tiếng trả lời, đang nhìn nhau không biết làm thế nào thì giọng cô hàng xóm vang lên:
- "Các cháu tìm thằng Hưng hả? Sáng nay bố nó trở bệnh nặng, phải vào bệnh viện cấp cứu rồi. Khổ thân thằng bé, nhà chỉ có hai bố con. 3 tháng nay đột nhiên tay chân ông ấy yếu hẳn đi, không thể đi làm được nữa. Thằng Hưng phải vừa đi học vừa đi làm, nhiều hôm đến tối mịt mới về..."
- "Bố Hưng cấp cứu ở bệnh viện nào vậy cô?" - Trang không nén được dòng cảm xúc, vội cắt ngang lời cô hàng xóm.
Trên đường đến bệnh viện, nước mắt Trang chực tuôn trào. Cô tự trách mình vô tâm. Chưa bao giờ cô để ý hay thắc mắc về gia cảnh của Hưng. Cô trách Hưng quá giỏi che đậy cảm xúc, lúc nào cũng nói cười nhưng không chia sẻ với ai về gánh nặng của mình. Cô nhớ lại những bức hình Hưng vẽ. Tuổi thơ không trọn vẹn để lại khoảng trống quá lớn trong tim Hưng khiến cậu luôn cảm thấy mọi thứ đều lưng chừng một nửa.
Không ai ngờ rằng, đằng sau Khánh Hưng hài hước năng động nghịch ngợm là một tuổi thơ đầy sóng gió. Từ ngày sinh Hưng ra, bố mẹ cậu bắt đầu những trận cãi vả liên miên không dứt. Ký ức của Hưng về gia đình là những mảnh vỡ thủy tinh trên sàn gỗ bóng, là tiếng gào thét chói tai của bố mẹ trong căn phòng màu trắng. Năm Hưng 10 tuổi, mẹ cậu theo một người đàn ông Hà Lan định cư nơi xứ người, bà muốn dắt Hưng theo nhưng bố Hưng tuyệt đối không cho. Mỗi tháng mẹ gửi tiền nuôi Hưng ăn học nhưng bố nhất quyết không đụng đến một xu. Ông sa vào rượu để tìm quên nên sức khỏe ngày càng xuống dốc.
Vừa vào đến bệnh viện, Trang và Phong vội lao đi tìm Hưng. Dừng chân trước hình ảnh Hưng ngồi gục mặt nơi góc tường, vai run lên từng đợt liên hồi, tim Trang như thắt lại. Cô chạy như bay đến ôm chầm lấy Hưng. Không gian và thời gian như ngưng đọng, vỡ tan theo từng tiếng nấc nghẹn của cả hai.
Cuối hạ, nắng đỡ gay gắt hơn. Lá ngả vàng như lời chào đón nàng thu dịu dàng quyến rũ. Mùa thi kết thúc. Áp lực học hành bài vở được trút xuống một phần. Trang nhìn lên bầu trời xanh ngắt hít một hơi thật sâu. Mùi nước mưa ngấm vào đất hãy còn vấn vương đâu đó trong không khí. Nở nụ cười thật tươi, Trang bước qua dòng người đông đúc ở sân bay, tiến về phía Khánh Hưng.
Hưng cùng mẹ sang Hà Lan sau khi lo xong đám tang cho bố. Đây cũng là ước nguyện cuối cùng của ông. Ông xin lỗi vì không tạo cơ hội cho hai mẹ con đoàn tụ sớm hơn. Mẹ Hưng nhiều lần về nước tìm con nhưng ông chuyển nhà, thay số điện thoại khiến bà không cách nào liên lạc được. Ông muốn Hưng cho bà cơ hội bù đắp khoảng thời gian hai mẹ con không sống cùng nhau. Ông hi vọng Hưng sẽ mở lòng yêu thương chăm sóc cho bà như Hưng đã làm với ông. Gia đình có thể tan vỡ nhưng tình phụ tử, mẫu tử mãi mãi còn đó. Cách duy nhất để chữa lành những tổn thương là yêu thương và được yêu thương, một lần nữa. Trái tim sẽ lành lặn trở lại khi được rót đủ mật ngọt tình thân.
Ôm Hưng lần cuối trước khi cậu vào bên trong, Trang trao cho cậu hộp quà nhỏ.
- "Mở ra đi." - Trang giục.
Trong hộp là quả cầu thủy tinh hình Tháp Rùa hồ Gươm thu nhỏ. Hưng vừa lắc lắc quả cầu vừa nhoẻn miệng cười như trẻ nhỏ.
- "Giờ tớ mới hiểu, cậu tặng tớ quả cầu cối xay gió là có ý cả rồi. Như kiểu chia tay có báo trước ấy nhỉ." - Trang bĩu môi giả vờ dỗi.
- "Quả cầu đó, là món quà đầu tiên mẹ gửi về cho tớ sau khi sang Hà Lan. Tớ quý nó lắm. Dù nhớ mẹ, nhưng mỗi lần nhìn nó tớ lại thấy yên tâm vì ít nhất tớ biết mẹ đang ở đâu. Tớ tặng lại nó cho cậu, vì tớ muốn cậu biết, mỗi lần cậu nhìn nó, là tớ đang ở nơi đó nhớ về cậu."
- "Vậy thì mỗi lần cậu nhìn Tháp Rùa, là tớ đang nghĩ về cậu. Chúng ta huề. Hứa đi, không ai được quên ai đâu đấy." - Trang chìa ngón tay út ra trước mặt Hưng, vẫy vẫy.
- "Ừ hứa, đóng dấu luôn này." - Hưng cuối người hôn nhẹ vào trán Trang. Thời gian một lần nữa ngưng đọng. Vật thể xung quanh như tan ra thành trăm nghìn kim tuyến trong quả cầu thủy tinh, lấp lánh, lấp lánh.
Thời điểm tối nhất trong ngày là trước lúc bình minh. Chỉ cần qua được khoảng tối tăm ấy, sẽ chạm đến ánh sáng trong trẻo tươi nguyên của buổi sớm. Câu chuyện của Hưng và Trang chỉ vừa mới bắt đầu. Chưa ai biết, cuối con đường, họ có bên cạnh nhau hay không. Nhưng chắc chắn một điều, họ sẽ nghĩ về nhau như một mảnh ghép thanh xuân dang dở. Có chọn mảnh ghép ấy để hoàn thiện bức tranh cuộc đời mình hay không, lại là một câu chuyện khác...
Anh Sa

Chạm ngõ bình minh
0 bình luận

Tuổi trẻ, xách ba lô lên, đi và cảm nhậnĐược tài trợ •

Tôi là một cô nhóc 28 tuổi. Gọi là nhóc vì có lẽ ở tuổi tôi đáng lẽ phải chín chắn nhưng với tôi cái gì cũng mơ hồ và không rõ ràng. Mơ về một mái ấm nhưng rõ ràng là lại không muốn yêu ai. Tôi chỉ yêu và mơ về những cung đường mà tôi đã và sắp đi. Có lẽ tuổi trẻ của tôi điều phải hối tiếc duy nhất là đã không có một mối tình nào thơ ngây. Để bù đắp lại quãng thời gian tẻ ngắt đó, tôi xách ba lô và đi những nơi mà tôi muốn và tôi có đủ khả năng chi trả.
tuoi-tre-xach-balo-len-di-va-cam-nhan
Khi còn là một cô nhóc, đi học gần nhà nên tôi đi bộ đi học, mưa gió sẽ có bố hoặc mẹ cầm áo mưa đứng đợi ở cửa lớp. Lớn lên tí xíu, đi học đại học cuối tuần bố tôi lên đón tôi về. Đi phỏng vấn bố tôi cũng đưa đi và chờ tôi về.Tôi luôn được bao bọc bởi bàn tay của bố mẹ nên làm việc gì tôi cũng sợ. Tôi không dám yêu vì tôi sợ người ta không thật lòng. Nỗi sợ ấy càng ngày càng lớn khi mà những vụ án giết người ngày càng nhiều và phơi bày trên các mặt báo. Khi đi làm, 7h tối tôi phải bắt xe về nhà vì mải chơi lỡ mất chuyến xe công ty, tôi đã khóc hết nước mắt, lên xe anh phụ xe còn tưởng tôi cãi nhau với người yêu. Đi làm tôi cũng được yêu chiều hết mức, được mọi người trong phòng cưng nựng. Cả phòng có một mống con trai, tôi với nó thân thiết vì gần tuổi nhau, tôi được đưa đi đón về nếu hôm nào phải đi học. Tuy nhiên có biến cố xảy ra, mọi thứ tôi gần như phải tự lập. Đi làm, tôi bị đời vả cho nhiều nên cũng bớt ngu ngơ. Tôi nghĩ mình cần phải đối đầu với thử thách hơn là chờ ai đó cứu mình. Và thế là, tôi bắt đầu đi du lịch một mình để có thể can đảm hơn.
Lần đầu tiên, tôi quyết định đi Đà Nẵng một mình. Tôi đi tìm vé máy bay, lên mạng tham khảo những nơi ăn, nghỉ, chơi cần phải thử ở Đà Nẵng. Tôi cũng lo sợ lắm nhưng không vượt qua được lần này thì sẽ chẳng bao giờ vượt qua được. Tôi đã chuẩn bị trước ba tháng. Đến ngày đi, đến nơi, con người thân thiện làm tôi thấy an tâm hơn. Lần đầu tiên tôi chỉ gọi taxi đi và cũng không chơi được nhiều, chủ yếu là ở khách sạn. Lần thứ hai đến Đà Nẵng tôi bắt đầu đi nhiều nơi hơn, tìm nhiều nơi thú vị hơn. Tôi đã bắt đầu quen với việc tự đi một mình. Nó có một cái thú vị là tôi tự làm những điều tôi thích, thích ăn thì ăn, thích ngủ thì ngủ, thích chơi thì chơi. Gần cầu Rồng có một quán café khá tuyệt, đến Đà Nẵng lần nào tôi cũng ngồi quán đó ngắm đường phố mãi không chán.
Lần tiếp, tôi đi Sapa. Tôi một mình đi xe lửa từ Hà Nội lên Lào Cai, đi xe khách từ Lào Cai lên Sapa. Ở ba ngày, tham quan được một vài nơi ở Sapa, đi thăm bản Cát Cát và ăn thử những món vỉa hè. Tôi thấy hòa mình với núi rừng Tây Bắc.
Lần sau, tôi đi Phan Thiết, con đường có vẻ khó đi hơn những nới khác. Đi máy bay vào thành phố Hồ Chí Minh, nghỉ một đêm và đi tàu đến Phan Thiết. Tôi cứ mải miết đi, ăn khi đói, thậm chí có ngày tôi đi cả ngày mà không cần ăn cũng không thấy mệt. Tôi cứ mải miết đi và cảm nhận. Cảm nhận cái nắng cháy da ở những bãi át trải dài, tận hưởng cái không khí lênh đênh giữa biển ở Kê Gà, hòa mình vào cuộc sống của người dân. Thấy mình may mắn hơn rất nhiều người. Hình ảnh những người lao động, bàn tay còn lấm lem, chen chúc nhau trên chiếc xe bus cũ kĩ để về nhà. Mùi mồ hôi, mùi khói, mùi mặn mòi của hơi biển, mùi tanh của cá...hòa quện với nhau mang lại cho tôi cảm giác khó tả
Những lần sau, tôi có kinh nghiệm hơn, đi Mộc Châu, Tam Đảo, Cô Tô, Nha Trang... lên rừng xuống biển tôi đều tự đi một mình. Tôi cứ mải miết đi mà không cần phải tìm một người song hành. Có bạn song hành thì thật tốt, nhưng nếu không có chúng ta cứ tự mình đi và cảm nhận. Bạn sẽ thấy cực kì thú vị.
 Nguồn: truyenngan.com.vn
 Tuổi trẻ, xách ba lô lên, đi và cảm nhận
0 bình luận

TẾT LÀ ĐỂ VỀ NHÀĐược tài trợ •

Xã hội đang đổi thay từng ngày, từng giờ. Nhiều phong tục tập quán về ngày Tết của Việt Nam đang dần bị quên lãng. Thậm chí, không ít người làm qua lấy lệ. Điều đó làm chúng ta mất dần đi bản sắc văn hóa truyền thống.
Sum họp gia đình ngày tết là điều thiêng liêng không thể chối cãi. Chúng ta trên có cha mẹ già, dưới có con cái... Hãy làm sao để con cái chúng ta nhìn vào.
Bận rộn cả một năm, mấy ngày Tết lại đùm túm nhau đi du lịch để làm gì? Thể hiện lối sống hưởng thụ ích kỷ bản thân thân hay để thể hiện sự "hợp mốt".
Tưởng tượng khi về già, nhà có hai đứa con, chúng nó có gia đình riêng, Tết nhất lại rủ nhau đi du lịch cả thì còn gì mà chán bằng...
Tết trên các địa phương trong nước mình chẳng phải là thú vị và bổ ích lắm sao? Mấy chục năm đón Tết ở ngôi nhà ấy, phố phường ấy có gì đâu khi cho phép bản thân và gia đình trải nghiệm Tết ở một nơi khác?
Nếu là hưởng thụ thì đừng mệt nhoài ngao ngán với bao nỗi lo. Đừng thấy áp lực mà hãy đóng cửa đi du lịch ngày Tết để trải nghiệm.
Nhiều người mong được về quê, ăn Tết bên gia đình. Có kẻ khóc vì nhớ nhà, mong bữa cơm ngày Tết, kẻ lại cười vì sau tháng ngày chờ đợi, đã đến dịp sum vầy bên gia đình, gặp cha mẹ, anh em, họ hàng...
Thời gian trôi qua càng nhanh, ta càng thấu hiểu ý nghĩa của từ "gia đình". Du lịch lúc nào đi chẳng được! Đâu cứ là Tết đi đâu. Cuộc sống bận rộn, ai cũng cần thời gian thư giãn, nhưng hãy sắp xếp hợp lý công việc của mình cùng gia đình.
Cuộc chơi nào cũng có lúc tàn, thời gian không chờ đợi ai. Hãy biết quý trọng những điều mình đang có!

Quynh Han
TẾT LÀ ĐỂ VỀ NHÀ
0 bình luận
Thông báo
Blog mình đang trong quá trình chỉnh sửa và hoàn thiện template mới nên còn một số chức năng click vào nhưng chưa dùng được. Lưu ý những blog nào đã liên kết với bên mình vui lòng đọc bài này để cập nhật logo blog nhé.
ĐÃ HIỂU